Đêm wa 2 nhắn tin bảo có wà cho bb....mừng lém cơ..thix nhứt là đc wà...2 bảo wa blog 2 mà coy....bất ngờ...rất bất ngờ...món wà 2 dành cho chính là bài entry về mình....cái cảm giác bất ngờ xen lẫn sung sướng cứ thế mà ùa vào lòng...lần đầu tiên....đc ngta viết cho hẳn cái entry về mình....
Wen Lufe wa những lần comment vớ vẩn...rồi Lufe add blog bb....gọi mình là bb...từng đêm nhắn tin với 2 mà lòng thấy vui..cứ nhắn tin với 2 là thề nào cũng tủm tỉm cười 1 mình....Đã đọc bài entry 2 viết cho bb..đã khóc...lần đầu tiên có người wan tâm đến bb như thế...cái cảm giác đc ngta iu thương sao mà hạnh phúc....hạnh phúc ngập lòng....
Cảm ơn 2 nhiều lắm...có 2....bb có hạnh phúc....có niềm vui...dù 2 và bb chưa từng gặp mặt...2 ở nơi rất xa nhưng lại rất gần...2 bảo rằng: luôn có 1 người ở nơi xa iu thương bb....giờ bb mới biết rằng...yêu thương kô phải chỉ từ 1 phía, 1 người, mà yêu thương ở khắp mọi nơi....Cám ơn 2 rất nhiều....thực sự 2 làm cho bb đc yêu thương thật sự....có 2....bb có hạnh phúc
Đây là đoạn entry mà 2 viết....bb lụm dzìa làm kỷ niệm....
Vì sao fố lặng?...chiều nay...
Im ắng quá...1 bóng hình...
Em biết tìm đâu jữa dòng đời vật vã?
Những khúc quanh,
Ngõ cục,
Giọt mưa rơi...
Oán...trách...
Chút tình xin gửi lại...
Lòng đau...
Ai thấu?
Nghẹn ngào...
Ai hay?
Những jọt nước mắt jờ đây buốt lạnh...
Hiu quạnh cõi lòng...Sao anh lại ra đi???
Có 1 chiều mưa giăng lối...nó lang thang nơi góc fố wen...nhưng chiều nay...bỗng nhiên hoá lạ...
Những bước chân vô định...đã ko còn cảm jác...
1 chiếc lá vàng rơi...sao lạc lõng...chơi vơi...lìa cành...chiếc lá ấy về đâu?
Phố lặng...như 1 cung trầm buồn...jữa cuộc sống bộn bề, hối hả...cần lắm những fút jây yên bình...lắng nghe thành fố thở...
Nhưng sao...lòng nó...ngày chia tay anh...cũng lặng...mà tâm tư trĩu nặng...1 hồn đau...
18t_ bebie bảo với nó rằng "bb jờ chẳng còn tin vào luv nữa đâu, ko có j` là happy như bb vẫn tưởng, toàn là khó khăn, đau khổ, bb jờ chỉ iu bb, bởi ghét cái gọi là luv" ... Đã có những vui- buồn j` trong quá khứ mà bb lại thốt lên như vậy? Nó chẳng mong " Trái tim bb jờ băng já " như lời bb nói đâu (hehe
), bởi nếu trái tim bb như thế kia...nó làm sao thuyết fục được bạn wa những dòng này?
Bebie? Sao nó gọi bạn bằng bebie nhỉ? Cái lần đầu làm wen ấy...do nó ko bik tên bạn nên mới gọi bebie thế thôi! Trời ơi, ai ngờ người j` đâu cứ bắt người ta gọi như thế...
Okie, bebie thì bebie, Lan Anh nhá !
Vui vì biết được bebie
In nơi nỗi nhớ, thầm thì gọi tên
Êm đềm những fút kề bên
Những dòng tin nhắn...chênh vênh...đợi chờ...
Nếu đời là 1 jấc mơ
Giúp tôi gói trọn vần thơ tặng người!
Oh hay! Tặng 1 nụ cười
Chút vương, chút vấn, chút tươi thắm tình
Lan Anh! Tên- bé- đều xinh
Ai nghe cũng mến, ai nhìn cũng yêu
Ngỡ rằng cô bé rất kiêu
Ai thân mới biết bé yêu cũng..."hiền"
Nếu là ta- bạn có duyên
Hỏi bebie muốn sánh duyên bạn bè? 
Công nhận! "Viên Ngọc Lan Anh" - tên bebie thật ấn tượng!
Hãy luôn là 1 bebie trẻ trung, đáng mến hén! Oh, mà khoan đã, nó rất cần những lúc L.Anh ko fải là bebie...để jải thích cho nó hiểu những cái mà "biết để ko bị ngớ ra khi người ta xỏ..." ấy, hì hì, đồng ý với bebie là "biết càng ít càng tốt", nhưng ...nó muốn bik, vì nó hum chịu bb la" trời đất, sao 2 hiền wá dzạ..." đâu.
Grừư Grưừư...hok chịiu đâu, muốn hung dzữ cơ! hiền bị người ta bắt nạt, bebie hén !
